Pages

Thursday, August 14, 2014

NGƯỜI LÍNH GIÀ KHÔNG BAO GIỜ CHẾT


Lê Nguyên Hng & Nguyn Thch-Hãn
“Old soldiers never die, they just fade away”
(Douglas McArthur)

Chuyến bay đầy ắp, không còn một chỗ trống.  Khi đặt mua vé, tôi luôn chọn cho mình một ghế sát ngay lối đi vì tính tôi hay đi loăng quăng cho đỡ cuồng cẳng khi máy bay đã ở độ cao cho phép. Vừa ngồi xuống chưa nóng ghế, một ông cụ gầy nhom cao lòng khòng, chân đứng không muốn vững, tay run rẩy, cố nhét chiếc bị xách tay của ông vào cái kệ trên đầu ghế ngồi. Tôi vội vàng đứng dậy.

-         -  Ông cứ ngồi vào chỗ đi, cháu sẽ giúp ông một tay, ghế ông số mấy.

Ông già đọc số ghế, thì ra ông ngồi hàng giữa, cạnh tôi.  Khó khăn lắm mới sắp xếp lại mấy cái va li khác và nhét túi xách của ông vào bên trong. Mấy năm gần đây, các hãng máy bay muốn tiết kiệm nên bắt hành khách trả thêm tiền lệ phí cho hành lý gởi trong kho chuyển vận, cho nên người ta mang xách tay nhiều hơn. Tôi liên tưởng đến những chuyến xe đò bên Viêt Nam, ồn ào chật cứng, hành khách mang theo biết bao nhiêu thứ lỉnh kỉnh, từ gà vịt, túi khoai lang, đến hàng hóa đi chui, thế mà vẫn kiếm được chỗ tấn thêm vào, xe không còn chỗ ngồi mà vẫn đón khách, vẫn chen chúc thêm người. Nhồi nhét một hồi rồi cũng xong.

Monday, July 07, 2014

TÌNH CỜ


Lê Nguyên Hng


Có tiếng điện thoại reo,đầu dây bên kia là Philly, vợ của Robert gọi từ San Diego:

-    -     Hằng ơi, chồng tôi vừa mới qua đời vì một cơn đau tim cách đây khoảng một tiếng.

Tôi xúc động lặng người,lại thêm một tin buồn, lại thêm một người thân trong gia đình bỏ chúng tôi ra đi.

Tôi biết rằng không một điều gì nói lúc này, có thể chia sẻ hay làm dịu nỗi đau đớn trong lòng người vợ vừa mất chồng, tôi thương bạn tôi vô cùng, cả người chết lẫn người vợ còn sống và nước mắt cứ tuôn rơi.

Robert là một người tháo vát, bặt thiệp, thân thiện và hào phóng với mọi người. Thêm nữa Robert là một người lãnh đạo giỏi, đứng đắn, thẳng thắn và cương trực, lúc nào cũng bênh vực và che chở nhân viên làm việc dưới quyền, không bao giờ nịnh trên nạt dưới. Dù ở hoàn cảnh khó khăn nào cũng vẫn bình tĩnh tìm giải pháp để vượt qua. Một khi đã cho anh cơ hội gặp gỡ, đố ai có thể ghét bỏ anh ta được, nếu không trở thành một đối tác làm ăn, thì cũng trở nên bạn bè sau này. Robert và tôi làm việc với nhau 18 năm mà chưa một lần bất bình vì biết tôn trọng ý kiến của nhau dù nhiều khi phải bàn cãi về những vấn đề gay go. Chúng tôi có rất nhiều kỷ niệm, gia đình tôi và gia đình anh trở nên khắng khít hơn từ ngày chúng tôi chính thức “về hưu.” Mỗi khi trong gia đình có biến cố, chúng tôi đều chia sẻ với nhau, dù vui hay buồn. Bao giờ Robert và Philly bay lên San Jose cũng ghé thăm vợ chồng tôi.

Tôi cố gắng nói vài lời ngắn gọn chia buồn với Philly rồi ngồi xuống chiếc ghế cho chân khỏi run.  Một cuốn phim dĩ vãng lại hiện ra trong đầu.

Thursday, June 12, 2014

VƯƠNG VẤN




to anphong 

 
Thiên thu bất kiến cố nhân ơi
Trải kiếp vô thường giọt lệ rơi
Lặn lội thân cò con sóng nổi
Bơ vơ cánh vạc bóng mây trôi
Ngày lên nắng gọi sầu thương mãi
Tối xuống sương gieo chạnh nhớ hoài
Sợi khói vương buồn lên khoé mắt
Đành sao lại nỡ bỏ về trời


to anphong

Sunday, June 01, 2014

MÂY ĐÃ QUA CẦU (*)



Đình Thy Uyên

Mười giờ tối, như thường lệ, tôi lấy một quyển sách lên giường đọc trước khi ngủ.Bỗng điện thoại reo, tôi thắc mắc ai lại gọi vào giờ này, nhấc máy lên, nghe tiếng của Thụy Hằng, đứa con gái lớn nhất:
-Mẹ ơi, con… có một… tin buồn.
Rồi con òa khóc. tôi nói vỗ về:
-Chắc vợ chồng có chuyện không vừa ý chứ gì, các cô cậu bây giờ ...
Con gái lại tiếp tục vừa nói vừa khóc:
- Thụy Uyển hình như bị…ung…thư. Nó mới đi vào cấp cứu  bác sĩ cho biết là có thể ...
Thụy Hằng nói chưa hết câu lại khóc to thêm. Tin dữ đến quá bất ngờ, tôi tưởng như trời đất vừa sụp đổ dưới chân và người bủn rủn muốn quỵ xuống trong sửng sốt và hãi hùng, tôi thảng thốt: “Không, em con còn quá trẻ, mới ngày hôm kia nó vẫn khỏe mạnh lắm mà.”
Tối thứ bẩy cách đây chỉ hai hôm, các con cháu tụ tập về nhà tôi ăn bữa cơm tối gia đình hằng tuần vui vẻ, khỏe mạnh, làm sao con gái có thể mang căn bệnh hiểm nghèo như thế được. Tôi tự an ủi chắc bác sĩ gia đình chẩn bệnh sai, không thể nào như vậy được, phải chờ bác sĩ chuyên môn mới biết đích xác.

Hôm sau, tôi nấu một nồi phở mang xuống Morgan Hill, thành phố của hai cô con gái đã lập gia đình, cách nhà vợ chồng tôi khoảng ba mươi dặm, tôi nghĩ rằng con đang không được khỏe, ăn món gì có nước dễ nuốt hơn.

Friday, March 21, 2014

TÌNH SẦU



to anphong

Uống cạn cho vơi bớt nỗi sầu
Hoàng hôn gió cuốn lá về đâu
Phai mờ ảo ảnh nhân duyên cũ
Phủi nhạt dư hương hạnh phúc đầu
Thế ngọai muôn phương chan giọt lệ
Trần gian vạn nẻo chứa dòng châu
Như mây tụ, giãn tan xa mãi
Biết kiếp nào đây lại gặp nhau !
 
to anphong